Sáng ngày bầu cử, thôn An Bình của xã Minh Hòa thức dậy sớm hơn thường lệ. Trên con đường bê tông nhỏ dẫn vào nhà văn hóa thôn, cờ đỏ sao vàng được treo ngay ngắn, tung bay trong gió sớm.
Tại phòng bỏ phiếu số 2, Tổ trưởng Tổ bầu cử là bà Nguyễn Thị Hoa, một cán bộ nhiều kinh nghiệm, cẩn thận rà soát lại danh sách cử tri.
Bà Hoa dừng lại ở một dòng tên, khẽ nói:
- Còn ba cử tri chưa thể đến phòng bỏ phiếu được: cụ Sâm, bác Lợi và chị Hương đang điều trị tại trạm y tế xã.
Anh Bình, thư ký Tổ bầu cử, gật đầu:
- Dạ, em đã nắm danh sách rồi. Theo quy định, mình sẽ mang hòm phiếu phụ đến tận nơi cho các bác, các anh chị thực hiện quyền bầu cử.
Bà Hoa nhắc lại một cách dứt khoát:
- Đúng rồi. Cử tri ốm đau, già yếu, khuyết tật không thể đến phòng bỏ phiếu được thì Tổ bầu cử phải mang hòm phiếu phụ và phiếu bầu đến chỗ ở, chỗ điều trị của cử tri, tuyệt đối không để sót quyền bầu cử của bất kỳ ai.
Đúng lúc đó, anh Sáng, con trai cụ Sâm tiến đến khu vực bầu cử, anh trình bày với anh Bình về trường hợp của gia đình mình:
- Anh Bình ạ, mẹ em nhiều tuổi rồi, sang năm nay sức khỏe bà yếu hẳn, không đi lại được nữa. Hôm nay em đến bỏ phiếu của em rồi nhân tiện lấy phiếu của mẹ em để bầu luôn. Anh đưa em hai phiếu nhé!
Anh Bình ôn tồn đáp:
- Ôi, không làm vậy được đâu chú Sáng ạ! Quyền bầu cử là quyền và nghĩa vụ của mỗi công dân cơ mà! Cử tri phải tự mình đi bầu cử, không được nhờ người khác bầu cử thay. Còn trong trường hợp cử tri ốm đau, già yếu không thể đến phòng bỏ phiếu được thì Tổ bầu cử chúng tôi sẽ có trách nhiệm mang hòm phiếu phụ và phiếu bầu đến chỗ ở, chỗ điều trị để họ thực hiện việc bầu cử.
Bà Hoa nói thêm:
- Đúng rồi! Chúng tôi ở đây vừa mới nhắc đến một số trường hợp, trong đó có trường hợp của mẹ cậu đó! Hôm trước Tổ bầu cử đã rà soát và chuẩn bị sẵn hòm phiếu phụ. Cậu cứ bỏ phiếu của cậu đi rồi chúng ta cùng mang hòm phiếu phụ về để mẹ cậu thực hiện quyền bầu cử của bà.
Nghe bà Hoa và anh Bình nói vậy, anh Sáng ngại ngần nói:
- Làm vậy thì phiền quá! Các anh chị đã bận rộn, vất vả từ sớm nay rồi. Để em viết luôn cũng được mà, mẹ em cũng đồng ý rồi.
- Đây là trách nhiệm của chúng tôi và cũng là quy định của pháp luật về bầu cử nữa cậu Sáng ạ! Kể cả trong trường hợp mẹ của cậu có đồng ý nhưng đó là nguyên tắc rồi, chúng ta phải thực hiện nhé! - anh Bình đáp.
- Vâng, anh chị đã giải thích như vậy em cũng hiểu rồi ạ! Để em vào bỏ phiếu rồi em dẫn đường đưa anh chị về nhà em nhé!
Nói rồi anh Sáng cầm thẻ cử tri tiến vào khu vực bầu cử.
Điểm đến đầu tiên của Tổ bầu cử là nhà cụ Sâm, năm nay đã 91 tuổi. Cụ bị tai biến nhẹ, đi lại rất khó khăn.
- Dạ, mời các cô, các chú và anh chị vào nhà. Mẹ em đang nằm trong buồng.
Cụ Sâm nằm trên giường, thấy Tổ bầu cử đến thì ánh mắt sáng lên. Cụ chậm rãi nói:
- Tôi tưởng già thế này là không được bỏ phiếu nữa rồi.
Bà Hoa mỉm cười, nhẹ nhàng đáp:
- Không đâu cụ ạ! Pháp luật quy định rất rõ, dù cụ già yếu, không đi lại được, Tổ bầu cử sẽ mang hòm phiếu và phiếu bầu đến tận nơi để cụ thực hiện quyền bầu cử.
Anh Bình đặt hòm phiếu phụ lên chiếc bàn nhỏ cạnh giường, kiểm tra niêm phong rồi nói rõ ràng:
- Chúng cháu phát phiếu để cụ tự tay bầu chọn. Nếu cụ không viết được, cụ có thể nhờ người viết hộ theo ý của mình.
Cụ Sâm gật đầu, run run cầm lá phiếu. Một lát sau, cụ nói:
- Các chú giúp tôi gấp phiếu lại nhé, tay tôi yếu quá.
Sau khi lá phiếu được gấp cẩn thận, cụ Sâm tự tay thả phiếu vào hòm phiếu phụ. Cụ thở nhẹ, giọng xúc động:
- Vậy là tôi yên tâm rồi. Lá phiếu của tôi cũng được gửi đi như mọi người.
Rời nhà cụ Sâm, Tổ bầu cử đến trạm y tế xã, nơi bác Lợi và chị Hương đang điều trị. Không khí ở trạm y tế yên tĩnh, mùi thuốc sát trùng thoang thoảng.
Bác Lợi bị tai nạn lao động, chân bó bột, không thể đi lại. Thấy Tổ bầu cử, bác hơi bất ngờ:
- Các anh, các chị đến tận đây luôn sao?
Bà Hoa trả lời:
- Dạ vâng. Cử tri không thể đến phòng bỏ phiếu thì Tổ bầu cử có trách nhiệm mang hòm phiếu phụ đến chỗ điều trị để cử tri thực hiện việc bầu cử.
Bác Lợi cười hiền:
- Vậy thì tốt quá. Tôi cứ lo nằm viện là mất quyền bầu cử.
Sau khi nhận phiếu, bác Lợi tự tay viết lá phiếu của mình. Anh Bình nhắc khẽ:
- Bác cứ bình tĩnh, lựa chọn đúng người mà bác tín nhiệm.
Bác Lợi hoàn thành việc bầu cử rồi bỏ phiếu vào hòm. Bác nói:
- Nằm viện mà vẫn được bỏ phiếu, tôi thấy mình vẫn là một công dân đầy đủ quyền lợi.
Ở giường bên cạnh, chị Hương - một phụ nữ khuyết tật vận động - xúc động nói:
- Em cảm ơn Tổ bầu cử. Việc các anh, các chị đến tận nơi khiến em thấy mình không bị bỏ quên.
Hoàn thành việc mang hòm phiếu phụ, Tổ bầu cử trở về phòng bỏ phiếu. Bà Hoa kiểm tra lại niêm phong hòm phiếu phụ trước sự chứng kiến của các thành viên.
Bà nói:
- Hôm nay chúng ta không chỉ làm đúng quy trình, mà còn làm tròn trách nhiệm với từng cử tri.
Anh Bình gật đầu:
- Qua những cuộc gặp này, em thấy rõ ý nghĩa của quy định pháp luật. Không ai bị bỏ lại phía sau trong ngày bầu cử.
Thực tế, có không ít những trường hợp đặc biệt như cụ Sâm, ông Lợi, chị Hương. Quy định về việc mang hòm phiếu phụ đến chỗ ở, chỗ điều trị của cử tri ốm đau, già yếu, khuyết tật không chỉ là thủ tục hành chính, mà còn là sự tôn trọng quyền làm chủ của Nhân dân. Mỗi lá phiếu, dù được bỏ tại phòng bỏ phiếu hay tại giường bệnh, đều có giá trị như nhau. Việc Tổ bầu cử chủ động mang hòm phiếu đến cho cử tri thể hiện tinh thần dân chủ, công bằng, đúng pháp luật và không để ai bị bỏ quên trong ngày hội toàn dân./.